k href="/client/css/dropcap.css" rel="stylesheet" type="text/css" /> Nhục Bồ Đoàn - Lý Ngư ~ Chương 14 # mobile
*

Nhục Bồ Đoàn
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6
iệc buôn bán mình của Quyền Lão Thực hãy để sau, hiện thời xin nói về chuyện của Quý Hương. Thật ra trước khi Quyền Lão Thực vào sinh sống luôn luôn trong nhà của đạo nhân, thì tình cảm của chị em cũng đã có rất nhiều ức uất, chẳng qua do bận cthị xã không giống, đề xuất người sáng tác không đề cập đến thôi.

Bạn đang xem: Lý ngư ~ chương 14 # mobile


Hồi đầu, cơ hội chớm hương thơm tình chăn uống gối với ông chồng, thì tín đồ cha nghiêm nhặt của bạn nữ là Thiết phi đạo nhân mong mỏi ông xã người vợ đi tìm công danh và sự nghiệp, khiến cho nàng đau buồn, chằng khác gì tín đồ nghiện nay bị cai rượu. Nhịn năm bố đêm dường như không mong muốn nổi rồi huống đưa ra sẽ bắt buộc Chịu đựng đựng năm này quý phái năm không giống, thì còn biết sinch thụ là gì. Thôi dành giở mấy quyển Xuân cung ra xem xét lại, Điện thoại tư vấn là để đỡ thèm, tương tự như fan ta quan sát quả mơ mang đến đỡ khát, vẽ miếng bánh trong cơn đói lòng. Nào ngờ, càng chú ý càng đắm càng ngắm càng say, càng coi hình dâm tình xuân càng lai trơn. Nàng còn lôi hết ra, nào đa số sách dâm đãng như Si bà tử truyện (tín đồ bọn bà nhiều tình), Tú pháp dã sử (cthị xã phòng the), Như ý quân(Người ck hạp ý) rồi phát âm ngốn ngấu từ trên đầu chí cuối, dẫu vậy đâu đâu chị em cũng chỉ thấy nói toàn cậu nhỏ của bầy ông, nếu như không phải khen tính năng này cực lớn, thời nói chiếc kia thực nhiều năm, Ðâu đâu cũng đề cùa tới chuyện hành lạc, chẳng hạn bạn ta hoàn toàn có thể đúc kết thọt vào từng nào lần, chứ đọng không có cthị xã một trăm tốt năm chục lần. Tất cả hầu như cho thiếu phụ thấy trong cõi trời đất mông mênh này, với số bọn ông đông đúc là cầm cố, gồm bao nhiêu chuyện kỳ kỳ quái quái ác, chỉ việc rước được một tín đồ lũ ông trong số đó là lạc thụ khuê phòng không vấn đề gì nói xiết, cần yếu nào tưởng tượng ra không còn. Cho mặc dù có thay đổi có tác dụng tiên, làm thánh phụ nữ cũng ko màng. Nhưng lưỡng lự xung quanh đời bao hàm nam nhân với kĩ năng ân ái như thế thực ko, giỏi là chỉ gồm vào tè tmáu phong lưu?"
Nàng nửa tin nửa ngờ, nằm miết vào phòng ngủ cá nhân xuyên ngày không thích dậy, lòng riêng biệt rạo rực, mong chờ ck về cơ mà xả bớt. Nào ngờ trong cả thỏng từ bỏ cũng ko thấy, cần thiếu nữ không sao ngăn lấy được lòng oán thù hận. Lại nghĩ:
"Trong sách nói, chẳng fan lũ bà nào nhưng mà chẳng tằng tịu cùng với mấy fan đàn ông, đầy đủ rõ đàn bà đi giao hoan với rất nhiều fan cũng đều có gì là lạ. Mình cách đây không lâu ko tu, đề xuất đem nhầm thằng ông chồng vô ơn như vậy, nạp năng lượng sống với nhau không được mấy mon cơ mà đã đi biền biệt. Với một con người hành dâm như hắn, liệu hoàn toàn có thể chũm lòng để chớ sa vào con phố dâm đãng hay không? Nếu hắn đã đi đến con đường ấy, thì bản thân mặc dù xuất hiện sau để tiếp bọn ông, tất cả gì là thừa quắt queo. Chỉ hận rằng khuê môn bất xuất, làm sao gặp mặt được ai"
Nghĩ cho đó, cô gái hết giận ông xã lại oán bố mẹ, mong sao bọn họ chết sớm rộng nhằm thiếu nữ được tự do rước trai vào nhà. Kịp đếnkhi bắt gặp Quyền Lão Thực, thì thiếu phụ chẳng khác chyên ưng thấy gà, ko cần phải biết ngon dngơi nghỉ xấu giỏi, miễn ăn uống tươi nuốt tươi được thì thôi.
lúc đầu, thấy lão Quyền đếncó tác dụng công, Tuy người vợ vẫn có ý ấy, nhưng một là thấy lão ta quá thực thà, gặp mặt nhau thời điểm nào cũng cúi đầu, không lẽ bất ngờ đột ngột ngợi ý, nhị là lão ta buổi ngày thì vào, đêm tối thì ra, mặc dầu cũng muốn làm cho liều cũng không tồn tại thì giờ nhưng cũng không tồn tại nơi nữa. Sau này nghe nói lão chịu đựng bán bản thân, thì lòng đàn bà mừng đánh thót. Ngay trong tối trước tiên lão ta vào ở trong phòng, là người vợ nhất mực không nhằm lão vuột ngoài tay mình. Lão Quyền hẳn bất ngờ ao ước toại trọng tâm thì sắp được toại trọng tâm, không nghĩ là cho đuợc như mong muốn thì lại được suôn sẻ.
Nàng bối rối Khi trông chình họa lão Quyền với a hoàn làm cho lễ kết duyên, lạy hoàn thành lơi bàn thờ rồi tuy nhiên tuy vậy đi về phòng riêng biệt. Ðợi đến đêm, con gái lẻn thoát ra khỏi phòng, men hiên chạy nhưng đi trong nhẵn về tối, cho tới tòa nhà nhỏ tuổi nơi cuối sân vườn danøh mang đến đôi bà xã ông chồng mới cưới, tò mò và hiếu kỳ nghe ngóng sự đời.
Than ôi, căn buồng đóng góp bí mật phía bên trong về tối thui. Ðành áp tai vào vách nhưng nghe, chỉ thấy giờ đồng hồ nàng dâu than khổ rên lên nho nhỏ. Nàng suy đi tính lại, hẳn rên mãi cố gắng cơ, vì con Nlỗi Ý thì mặc dù đã bên trên nhì mươi tuổi, tuy vậy bởi chủ nhà ung dung không làm cho bậy nên vẫn còn là xử thiếu phụ, mà dương vật Toại Tâm hẳn buộc phải lớn bắt đầu không tiện lợi gì, công sức hắn đề xuất ghê gớm chứ có thường xuyên đâu. Biết đâu chả nhỏng các nhân vật dụng vào mấy cuốn nắn dâm thư thiếu nữ hay phát âm. Thôi thì lần này hãy về phòng ngủ lại, lần sau bọn chúng hớ hênh tha hồ nhưng mà coi tận đôi mắt. Lần này hẳn ban sơ dương vật ko vào được, chừng vào được, thì Nlỗi Ý kêu khóc thảm thiết mang đến mấy. Ngay ca Quý Hương nghe lén nhưng cũng thấy đau giùm đến a hoàn. Nàng vừa đi về buồng riêng rẽ vừa nghĩ thầm:
"Con a hoàn này lớn hơn mình vài ba tuổi. Ðêm cồn phòng chỉ việc dương vật ngọ ngoậy phút chốc là mang đến được vào vào, tại vì sao nó hãi hùng đến nỗi nhức một ít chịu đựng cũng không thấu?"
Qua đêm thiết bị nhì rồi đêm sản phẩm công nghệ cha, thiếu nữ cũng lén rình, tuy nhiên chỉ nghe than khổ cơ mà không tồn tại giờ đồng hồ làm sao kêu khoái. Mãi mang lại đêm kế, new tận đôi mắt thấy Quyền Lão Thực hành sự.
Lần này trong phòng nhằm đèn, nệm không bỏ màn. Lão nhằm vk bản thân è ngồi trên mnghiền chóng, còn lão đứng trước mặt kéo Nhỏng Ý lại cho nó mang tay vân vê dương vật mình. Tay vợ lão núm ko gần kề vòng chiếc khúc củi dài hơn nữa sáu tấc. Quý Hương rùng bản thân, miệng suýt kêu thành tiếng. Ôi chao, đối với ông chồng bản thân thiệt chẳng không giống gì nhỏ voi đứng cạnh nhỏ ngựa.
Rồi Việc chủ yếu cũng xảy ra. Lão kia lù đù nhưng mà sao đút ít được bửu bối vào được một cách suông sẻ chđọng không giống như mấy tối trước, con Như Ý chẳng còn than khổ gì cả, lão chuyển đẩy dương vật tới lui hệt như bé thoi trên form dệt vậy, liên tu bất tận tất cả cho tới ndại dột lần chứ đọng ít nhiều. Quý Hương ngó một hồi bỗng ước ao xây xẩm mặt ngươi. Bên vào xem ra con Nhỏng Ý chả buồn bã chút nào, coi bộ phỉ dạ là khác. Tiếng rên của chính nó cất lên vang cho tới tận tai Quý Hương, làm thủ công nữ càng thêm bủn rủn.
Trước đây Quý Hương vẫn gian khổ giùm mang đến nó thì bây chừ lại cảm giác hoan lạc cùng với nó. Lạ cố dâm thủy người vợ nhỉ ra từ hồi như thế nào, lại còn nhiều hơn thế nữa nước dâm cô gái tiết ra khi đối với dịp bao gồm mình hành sự nữa. Quần nữ giới đã mất còn thô, nhưng mà vớ dài cô bé sở hữu cũng bám ướt mặt háng.
Sau khi về buồng, đàn bà è trọc, lại thầm khen gã gia tác dụng nghệ đáng được làm vai thiết yếu vào bất cứ sách Xuân cung nào. Từ đó trong tương lai, Quý Hương chỉ để ý nơi mức độ vóc của Quyền Lão Thực, nhưng mà Quyền Lão Thực từ Khi vào ở trong nhà cũng không thể thực thà nữa. Gặp Quý Hương, lão ta cứ đọng liếc luôn với những lần những điều đó, Quý Hương hầu hết tươi thức giấc đáp lại. Cả nhị các hiện nay vẻ đồng lỏa kín, mỗi một khi gần kề mặt nhau.

Xem thêm: Chồng Của Phó Chủ Tịch Nước Nguyễn Thị Doan, Cụ Bà Trương Thị Nghiêm 1923


Một hôm Quý Hương cởi quần áo đi rửa ráy. Ðang bên trong bồn tắm thì lão Thực đang dần lẩn quẩn bên phía ngoài. Nghe tiếng chân, Quý Hương ỡm ờ lên tiếng:
Quyền Lão Thực nghe hỏi, biết hôm nay không có bất kì ai, mừng cuống ngó quanh rồi lại gần, chọc ngón tay khoan một lỗ vị trí cánh liếp bằng giấy rồi xịt đôi mắt dòm vào trong.
Ban nãy, Quý Hương ngồi vào bồn nước, xây sống lưng ra phía ngoài, lên tiếng ngừng, cô gái xoay bản thân ra cửa ngõ, đùi dang ngực ưỡn, phô bày tổng thể. Lại không muốn vị trí bí mật bị chìm bên dưới nước, new ngửa cổ, lưng tựa vào thành nhà vệ sinh, gửi mông lên cao. Thế là chỗ kín phơi bày, động đào hớn hlàm việc, chĩa ra phía cửa ngõ. Ðược một thời gian, lại ngồi dậy, hai tay ôm vuốt âm ho ämột hồi, rồi thốt nhiên cúi đầu chú ý nó mà thngơi nghỉ dài. Trước chình ảnh điều đó, Quyền Lão Thực không do dự nữa, đẩy cửa ngõ bước vào
Nàng tỏ vẻ bối bối, mắng:
"Ghê ráng, sao dám cả gan mang lại thế?"
Quyền Lão Thực tới gần quỳ lân cận nhà vệ sinh, nói:
"Thôi thôi, hạ nhân cũng chính vì cung cấp mình, chỉ vày mong muốn được gần gụi đái thơ, chưa có cơ hội tỏ bày chđậc ân. Tiểu thơ xinh tươi nlỗi vầy, đành liều nhưng mà vào, xin tha tội."